Bài đăng

𝙑ì 𝙚𝙢 𝙘𝙝ư𝙖 𝙩ừ𝙣𝙜 𝙜𝙞à𝙣𝙝 𝙝ạ𝙣𝙝 𝙥𝙝ú𝙘 𝙫ề 𝙢ì𝙣𝙝 𝙣ê𝙣 𝙚𝙢 𝙢ớ𝙞 đ𝙖𝙪 𝙠𝙝ổ

Hình ảnh
  𝐸𝑚 𝑣ẫ𝑛 ℎ𝑎𝑦 𝑙𝑢𝑦ê𝑛 𝑡ℎ𝑢𝑦ê𝑛 𝑟ằ𝑛𝑔: “𝑁ế𝑢 đã 𝑙à ℎạ𝑛ℎ 𝑝ℎú𝑐, 𝑘ℎô𝑛𝑔 𝑐ầ𝑛 𝑡ℎ𝑖ế𝑡 𝑝ℎả𝑖 𝑔𝑖à𝑛ℎ 𝑔𝑖ậ𝑡. 𝐶á𝑖 𝑔ì 𝑐ủ𝑎 𝑚ì𝑛ℎ 𝑠ẽ 𝑙à 𝑐ủ𝑎 𝑚ì𝑛ℎ”. Vậy mà sau ngần ấy năm chờ đợi cái gọi là “hạnh phúc của riêng mình”, cuối cùng người thiệt thòi nhất vẫn là em. Biết vì sao không? Nói nhẹ nhàng thì do em không đủ can đảm, nặng nề hơn là vì em ngu ngốc. - Năm em 17 tuổi, đem lòng thích thầm một bạn trai cùng lớp. Em lại không đủ dũng khí để nói ra, dại dột hơn là cố tình ghép đôi chàng trai ấy với bạn thân của mình. Rồi thì sao? Họ thành một đôi, còn em thì vẫn đơn côi. Em giấu nhẹm nỗi đau, giả vờ mọi thứ vẫn ổn dù chàng trai em thích đang hạnh phúc bên cô bạn rất thân của em. Như thế có gọi là ngu ngốc không? - Tròn 18, em chính thức có mối tình đầu tiên. Đối với em, người đó là cả thế giới, là “hạnh phúc của riêng mình”. Rồi “hạnh phúc” lại vả vào mặt em những cái tát bôm bốp khi em phát hiện ra bản thân mình là kẻ thứ ba. Em hụt hẫng, vừa đau vừa tủi lại vừ...