𝙑ì 𝙚𝙢 𝙘𝙝ư𝙖 𝙩ừ𝙣𝙜 𝙜𝙞à𝙣𝙝 𝙝ạ𝙣𝙝 𝙥𝙝ú𝙘 𝙫ề 𝙢ì𝙣𝙝 𝙣ê𝙣 𝙚𝙢 𝙢ớ𝙞 đ𝙖𝙪 𝙠𝙝ổ

 𝐸𝑚 𝑣ẫ𝑛 ℎ𝑎𝑦 𝑙𝑢𝑦ê𝑛 𝑡ℎ𝑢𝑦ê𝑛 𝑟ằ𝑛𝑔: “𝑁ế𝑢 đã 𝑙à ℎạ𝑛ℎ 𝑝ℎú𝑐, 𝑘ℎô𝑛𝑔 𝑐ầ𝑛 𝑡ℎ𝑖ế𝑡 𝑝ℎả𝑖 𝑔𝑖à𝑛ℎ 𝑔𝑖ậ𝑡. 𝐶á𝑖 𝑔ì 𝑐ủ𝑎 𝑚ì𝑛ℎ 𝑠ẽ 𝑙à 𝑐ủ𝑎 𝑚ì𝑛ℎ”.

Vậy mà sau ngần ấy năm chờ đợi cái gọi là “hạnh phúc của riêng mình”, cuối cùng người thiệt thòi nhất vẫn là em. Biết vì sao không?
Nói nhẹ nhàng thì do em không đủ can đảm, nặng nề hơn là vì em ngu ngốc.
- Năm em 17 tuổi, đem lòng thích thầm một bạn trai cùng lớp. Em lại không đủ dũng khí để nói ra, dại dột hơn là cố tình ghép đôi chàng trai ấy với bạn thân của mình. Rồi thì sao? Họ thành một đôi, còn em thì vẫn đơn côi. Em giấu nhẹm nỗi đau, giả vờ mọi thứ vẫn ổn dù chàng trai em thích đang hạnh phúc bên cô bạn rất thân của em. Như thế có gọi là ngu ngốc không?
- Tròn 18, em chính thức có mối tình đầu tiên. Đối với em, người đó là cả thế giới, là “hạnh phúc của riêng mình”. Rồi “hạnh phúc” lại vả vào mặt em những cái tát bôm bốp khi em phát hiện ra bản thân mình là kẻ thứ ba. Em hụt hẫng, vừa đau vừa tủi lại vừa hận. Im lặng rời đi không một lời oán thán ai. Vì em nghĩ mình không có đủ tư cách. Lại một lần nữa em ôm nỗi đau mà không hề lên tiếng cho hạnh phúc của mình.
- Năm 19 tuổi, em e dè hơn với tình yêu. Cũng thật đáng tiếc vì ở cái tuổi đẹp như thế, em lại sợ hãi yêu thương vì dư âm mối tình đầu để lại. Em trốn tránh tình cảm người khác dành cho mình. Một mực từ chối, đẩy họ ra xa khỏi trái tim em vì em sợ nếu như những rung động xảy ra, em lại cho phép họ cơ hội làm tổn thương mình. Để rồi, những lúc yếu lòng, va vấp giữa thành phố rộng lớn không người thân thích, em đã khóc thật to trong căn phòng vắng rồi sáng hôm sau lại giả vờ bình thản không một lời than vãn. Hạnh phúc của em là như thế sao?
- Năm em đôi mươi, cảm giác cô đơn mới thật sự tìm đến em. Em cố vùi mình vào guồng quay công việc, cố sức thực hiện bằng được hai chữ “thành công” để khoay khỏa cảm giác đó. “Em quên ăn, quên uống, quên cả việc chải lại tóc tai”. Và em quên luôn cả mình cũng cần được bao bọc, được che chở bởi một người con trai. Rồi một đêm mưa lớn, xe chết máy, điện thoại hết pin. Một mình em xoay sở với chiếc xe, dắt bộ gần chục cây số mới tìm được chỗ sửa. Mệt mỏi không? Mạnh mẽ đã đủ chưa? Đây là “hạnh phúc” mà em mong muốn ư?
Em - trong bộ dạng nhếch nhác, đôi mắt xa xăm và đượm buồn. Những giọt nước mắt vì áp lực, vì buồn tủi chỉ chực chờ có ai hỏi thăm để vơi đi.
Ừ thì đấy! Hạnh phúc của em đấy? Em không tranh giành đấy! Năm xưa nếu em đủ can đảm để ngỏ lời, nếu em đủ dũng cảm để trách mắng người con trai bội bạc kia rồi chọn một tình yêu khác xứng đáng hơn em đã không ra nông nổi này. Nhìn lại người thiệt thòi nhất vẫn là em.
𝐕ì 𝐞𝐦 𝐥ươ𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐢ệ𝐧 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 đế𝐧 𝐜𝐡ố𝐧, độ𝐜 á𝐜 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 đế𝐧 𝐧ơ𝐢 𝐭𝐡ế 𝐧ê𝐧 𝐞𝐦 𝐦ớ𝐢 𝐤𝐡ổ.
𝘚𝘶𝘺 𝘤𝘩𝘰 𝘤ù𝘯𝘨, 𝘯ế𝘶 𝘤𝘶ộ𝘤 đờ𝘪 𝘥à𝘯𝘩 𝘤𝘩𝘰 𝘮ì𝘯𝘩 𝘯𝘩ữ𝘯𝘨 đ𝘪ề𝘶 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 𝘮𝘢𝘺 𝘮ắ𝘯 𝘵𝘩ì 𝘩ạ𝘯𝘩 𝘱𝘩ú𝘤 𝘱𝘩ả𝘪 𝘥𝘰 𝘮ì𝘯𝘩 𝘯ắ𝘮 𝘭ấ𝘺. 𝘏ạ𝘯𝘩 𝘱𝘩ú𝘤 𝘭à 𝘥𝘰 𝘮ì𝘯𝘩 𝘵ạ𝘰 𝘳𝘢, 𝘥𝘰 𝘮ì𝘯𝘩 𝘨ì𝘯 𝘨𝘪ữ. 𝘔ó𝘯 𝘩à𝘯𝘨 “đắ𝘵 𝘨𝘪á” 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘮ộ𝘵 𝘤ủ𝘢 𝘩à𝘯𝘨 đ𝘢𝘯𝘨 𝘴𝘢𝘭𝘦 𝘯ế𝘶 𝘦𝘮 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 𝘵𝘳𝘢𝘯𝘩 𝘵𝘩ủ, 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 𝘨𝘪à𝘯𝘩 𝘨𝘪ậ𝘵 𝘴ớ𝘮 𝘮𝘶ộ𝘯 𝘴ẽ 𝘵𝘩𝘶ộ𝘤 𝘷ề 𝘯𝘨ườ𝘪 𝘬𝘩á𝘤. 𝘌𝘮 đừ𝘯𝘨 𝘯𝘨𝘩ĩ: “𝘤á𝘪 𝘨ì 𝘤ủ𝘢 𝘮ì𝘯𝘩 𝘴ẽ 𝘭à 𝘤ủ𝘢 𝘮ì𝘯𝘩”, 𝘷ì 𝘳õ 𝘳à𝘯𝘨 𝘦𝘮 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 đấ𝘶 𝘵𝘳𝘢𝘯𝘩 để 𝘤ó 𝘯ó, 𝘭𝘪ệ𝘶 𝘳ằ𝘯𝘨 𝘴ẽ 𝘵𝘩𝘶ộ𝘤 𝘷ề 𝘦𝘮?
---------------------------------------------

Top Truyện Bách Hợp Hay Nhất Tháng 03-2021

Truyện Thiếu Nữ Ngây Thơ

Tác giả: Hiểu Bạo
Đánh giá: 9.14/10 từ 110 lượt



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MÙA COVID CỦA NHỮNG CÔ NÀNG HƯỚNG NỘI!

THẬT TIẾC, CHÚNG TA CHỈ LÀ BẠN THÂN CŨ

Thể loại truyện bách hợp là gì