THẬT TIẾC, CHÚNG TA CHỈ LÀ BẠN THÂN CŨ

 

  • Chúng ta cắt đứt liên lạc bao lâu rồi nhỉ? Một năm, hai năm hay xa hơn thế nữa. ***
Chiều qua, tôi bỗng dưng nhận được vài dòng tin nhắn từ cô bạn ba năm không gặp, không liên lạc. Mặc cho hai đứa vẫn add friend mạng xã hội của nhau, vẫn những tấm hình đầy xinh đẹp, những cuộc hẹn với người bạn khác và hàng loạt bình luận từ các mối quan hệ đầy mới mẻ của cô ấy. Nhưng tất cả đều không có tôi.
Người ta hay bảo con người ta thay đổi khi môi trường khác đi. Chuyện chúng ta cũng đâu tránh được sự thật này. Tôi còn nhớ những ngày đầu cô ấy đến thành phố khác để học, cuộc gọi tin nhắn dường như chỉ mình tôi cố gắng để níu giữ mối quan hệ ấy. Một ngày đẹp trời, tôi quyết thu xếp nó lại, đổi cho nó cái tên mà bản thân không mong muốn nhất là “bạn thân cũ”.
Thế mà hôm nay cô ấy chủ động, tôi không mừng cũng chẳng lạ lẫm quá. Qua loa vài câu hỏi thăm khách sáo, cậu ngỏ ý muốn vay tôi chút tiền. Tôi từ chối, phần nhiều vì không có tiền cho cậu mượn, phần thì giật mình suy nghĩ *“chúng ta bây giờ đâu có thân đến mức như thế”. *
Ngày tháng chênh vênh tuổi trẻ. Tôi từng hi vọng nhận được vài lời ủi an của cậu, nhắn tin cũng được, gọi điện càng tốt. Nhưng không, giữa bao lời xã giao vẫn không thấy tên cậu.
Ngày sinh nhật tôi. Trong bao lời chúc ngọt ngào, tôi từng mong ngóng kì vọng đợi vài dòng chúc của cậu mà có vẻ cậu quên mất hôm nay là ngày gì rồi.
Những tin nhắn hỏi han tôi gửi đi như một cách níu lại mối quan hệ đã tan vỡ này, đáp án cũng chỉ là cho có “um, à”.
Vài hôm trước, tôi vừa thả tim hình cậu đăng cùng hội bạn thân, thấy cậu vui vẻ bản thân thấy ngưỡng mộ. Thế mà cậu vẫn tìm tôi vào những lúc như này ?
Thật tiếc, tôi chọn sự ích kỉ cho bản thân và cho mối quan hệ của hai ta. Giá mà, chỉ đôi lần thôi, cậu nhớ đến tôi không vì mục đích gì. Giá mà, thỉnh thoảng cậu cho tôi biết rằng tôi vẫn là gì đó trong cuộc sống của cậu. Nhưng không, tất cả những kỷ niệm dẫu có đẹp của đôi mình, sự thật là chính cậu đã đặt dấu chấm hết vào ngày ấy rồi. Những băn khoăn, nhờ vả bây giờ có chăng dựa trên lý do là hai mình từng thân.
Tôi là kiểu người tiếc nuối kỷ niệm, nhưng mặc nhiên tôi đồng ý từ bỏ những mối quan hệ chỉ xây lên từ một bên. Cảm giác ngày ấy nhiều lúc tự hỏi bản thân đã làm gì sai, có lỗi chỗ nào hay câu nào khiến cậu buồn. Không có! Chỉ là chúng ta xa mặt cách lòng mà thôi. Chỉ là đến cuối chỉ còn tôi nặng tình, bập bênh đâu thể cùng nhau chơi nếu không cân xứng.
Thế thì cùng nhau bước qua nhé! Cậu có những người mới, tôi cũng thế. Chúng ta gọi nhau là bạn thôi, đừng gọi nhau là “bạn thân cũ”, nghe đau lòng lắm !
Hy Hy
----------------------------------------------

Truyện Cậu Là Thư Triển Nhan, Tớ Là Thường Hoan Hỉ

Tác giả: Tả Tả Khán
Đánh giá: 9.89/10 từ 43 lượt
Trang thái: Truyện đã hoàn
Tác phẩm: Cậu là Thư Triển Nhan, tớ là Thường Hoan Hỉ [Nếu cậu đừng nhăn mặt nữa thì tớ cũng thường vui vẻ.]
Thể loại: Hiện đại, Bách hợp, Đam mỹ, ấm áp văn, HE.
Edit: shaiyao (vnsharing.net) (YM: kidoleaz). 

Trên đời này việc khó nói nhất có lẽ chính là duyên phận luôn luôn năm ngoài vòng kiểm soát của ta. Cũng chính hai chữ này gắn kết hai ng.uoi lại vơi nhau.

Cũng có thể nói là nếu không có hai chữ này, thì  chắc có lẽ cậu vẫn là Thư Triển Nhan, và tôi vẫn sẽ là Thường...



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MÙA COVID CỦA NHỮNG CÔ NÀNG HƯỚNG NỘI!

Thể loại truyện bách hợp là gì